Chuyển đến nội dung chính

Chương 19: Mém chút nữa là lật thuyền

Diễn xuất của Tô Miên bị ảnh đế Tần ghét bỏ.

Sau khi kiểm điểm sâu sắc lại bản thân, cô quyết định phải nổ lực hơn nữa để nâng cao trình độ bản thân, phải khiến cho Tần đại móng gà, ảnh đế Minh Viễn cảm nhận được thứ gọi là tình yêu ăn sâu tận cốt tủy.

Cô gửi tin nhắn cho Đường Từ Từ.

Chỉ trong vòng vài giây Đường Từ Từ đã gửi lại cho cô một đánh giá: cả linh hồn của mình đều cảm nhận trong từng câu từng chữ của cậu chứa đầy sự quan tâm và chăm sóc đối với ảnh đế Tần!

Tô Miên rất hài lòng, gửi qua cho Tần Minh Viễn.

[Miên Miên: chồng ơi, hôm nay trời lạnh, lúc quay phim anh nhớ chú ý giữ ấm nha, em thấy dự báo thời tiết nói đêm nay có lẽ sẽ có tuyết, anh chú ý một chút nha.]

[Miên Miên: tối qua nói chuyện cùng anh, em thấy giọng anh có hơi khàn, em đã nói với bác sĩ Đại rồi, tối nay ông ấy sẽ mang thuốc tới trường quay.]

[Miên Miên: đợi lát nữa nhà tạo mẫu và chuyên viên trang điểm đến, sau khi xác định xong em sẽ gửi ảnh cho anh.]

Dựa theo thói quen trước giờ, thường là đại móng gà sẽ không trả lời lại cô.

Ai mà có ngờ chưa đến hai phút, đại móng gà vậy mà lại hồi âm lại.

[Ông xã: ừ.]

[Ông xã: không cần thiết.]

[Ông xã: được.]

Tô Miên nhìn thấy ba câu này, trong đầu từ từ hiện ra ba dấu chấm hỏi.

...Dòng điện chạy qua não đại móng gà không lưu thông được, cô hiểu mà.

Nhưng gần đây có vẻ ngày càng khó hiểu hơn nhỉ?

Mấy cái dấu chấm hỏi trong đầu sắp làm vỡ não cô rồi.

Đột nhiên, Đường Từ Từ gửi cho cô một tin nhắn, bảo cô chú ý phía wechat Kẹo Đường, Tô Miên phản hồi lại rồi xóa lịch sử trò chuyện. Vì khoác áo vest* nên từ trước đến nay cô rất cẩn thận.

*Vest: đây là từ ngữ mạng của giới trẻ TQ, có nghĩa là để những người biết bạn không thể đoán ra, hãy đăng ký một tên khác ngoài tên người dùng thường dùng, được gọi là mặc vest.

Cô vào wechat tên Kẹo Đường.

Vịt Có Thể Tiếp Cận đã gửi ba mươi đến bốn mươi tin nhắn chỉ trong vòng năm ngày.

Phần đầu đều nói rằng truyện tranh của cô được hưởng ứng rất tốt, còn gặp được một thổ hào tên là Điềm Văn, người đã tặng cô mười ngàn nhân dân tệ, phần sau thì đều là nhắc nhở cô tuyệt đối không được ngừng cập nhật! Nhớ lưu bản thảo!

Tô Miên có hai tài khoản wechat.

Bình thường cô ít khi dùng tài khoản Kẹo Đường, thêm cả mấy ngày nay mải mê chuyện tập hát trên sân khấu suýt quên mất Kẹo Đường. Cô đáp lại Vịt Có Thể Tiếp Cận một câu "được.".

[Vịt Có Thể Tiếp Cận: aaa cô gái à, cuối cùng cô cũng trả lời tôi! Cảm tạ trời đất, tôi tưởng cô mất tích rồi! Cô là người của thời đại nào vậy? Wechat cũng không đọc hả? Lần nào cũng phải nhắc nhở cô xem wechat!]

[Vịt Có Thể Tiếp Cận: bản thảo đâu? Cô không quên đó chứ? Vẽ nhiều hay ít? Phần cuối truyện làm tốt lắm, khu bình luận gần như bùng nổ. Tất cả mọi người rất quan tâm tới cuộc sống sau này của Lục tra.]

[Vịt Có Thể Tiếp Cận: ngày cập nhật kế tiếp là ngày một tháng một, chỉ còn hai ngày nữa thôi, cô nhanh tay lên nha.]

[Vịt Có Thể Tiếp Cận: nếu cô có thể hoàn thành trước ngày mai, tôi sẽ mời cô đến trường quay của Buổi tiệc đêm giao thừa ở đài truyền hình, tôi nhờ mối quan hệ nên đã lấy được hai vé! Aaa cô có biết không! Anh Viễn sẽ hát bài <Giang sơn tình> ca khúc chủ đề trong <Kim cung> đó! Nếu cô hoàn thành bản vẽ trước ngày mai thì chúng ta sẽ cùng nhau đi xem! Sau đó tiện thể ghé quán lẩu chả gần đó!]

[Vịt Có Thể Tiếp Cận: cô biết gì không? Tôi nghe được một thông tin nội bộ, vốn dĩ chỉ có anh Viễn hát solo thôi, nhưng sau anh Viễn nói bản thân <Giang sơn tình> là một ca khúc đồng ca nam và nữ, trong phim, giữa giang sơn và mỹ nhân nhân vật chính đã chọn giang sơn, kết của chuyện tình là BE, chỉ có thể có cái kết He trong ca khúc chủ đề. Anh ấy đóng phim này khi chưa kết hôn, hiện tại đã lập gia đình, anh ấy lo vợ của mình sẽ khó chịu nên đã yêu cầu Tô Miên cùng lên sân khấu. Wao, bạn và tôi dưới gốc cây chanh*! Tôi cảm thấy hài lòng với làng sóng cẩu lương này! Quá giỏi thể hiện tình cảm! Trong giới giải trí không có cặp đôi nào ngọt bằng cặp đôi này!]

*Bạn và tôi dưới gốc cây chanh là câu nói: "Quả chanh trên cây chanh, bạn và tôi dưới gốc cây chanh" đang là câu nói chế đang hot trên mạng. Ai cũng biết chanh là một loại trái cây rất chua, khi gặp thứ gì đó khiến bạn bị chua, bạn có thể nói "Tôi có một quả chanh". Dưới tàng cây, ta và ngươi đối mặt với thứ không có được, trong lòng lại là đố kỵ ghen ghét, chua ngoa, hào phóng thừa nhận mình không có, lại dùng nó để chế nhạo chính mình.

[Kẹo Đường: ...lúc diễn tập Tô Miên sẽ không tới, là quyết định tạm thời cho tiết mục.]

[Vịt Có Thể Tiếp Cận: trời ạ, nhất định là do đài truyền hình muốn nữ diễn viên điện ảnh cùng lên sân khấu với anh Viễn, anh Viễn thề sống chết không theo, thế trận giằng co một thời gian dài cuối cùng cũng khiến đài truyền hình nới lỏng, aa, cái tình yêu đáng ghét này thật xúc động lòng người!]

Tô Miên:.....fan CP chết tiệt này có bộ lọc tận một trăm lớp.

[Vịt CÓ Thể Tiếp Cận: cô nhớ lưu bản thảo nhé.]

[Kẹo Đường: .....được.]

Tô Miễn đã nghĩ xong nội dung tiếp theo, dựa theo tốc độ bình thường, liền tranh thủ năm sáu tiếng đồng hồ này. Hôm nay ít nhất phải bận bịu cả ngày để tạo hình theo kiểu kimono, lúc kết thúc chắc trời cũng tối rồi. Ngày mai trước tiên cô phải đi qua bên đài truyền hình, cô không tham gia tổng duyệt và đặc biệt không bước vào chỗ ánh sáng sân khấu, đạo diễn đài truyền hình cho cô một buổi tổng duyệt riêng, đợi sắp xếp lại sân khấu buổi tiệc chắc cũng phải hơn mười hai giờ.

Cho nên thời gian để cô hoàn thành bản vẽ chỉ còn lại đêm nay thôi.

Tốc độ của Tô Miên nhanh nên cũng không bị hoảng.

Lúc nhà tạo mẫu đến Tô Miên đã hỏi sơ sơ về thời gian.

Nhà tạo mẫu nói sẽ hoàn thành trước sáu giờ tối.

Tô Miên tính xong cả rồi, hoàn thành lúc sáu giờ, cơm nước xong xuôi lúc bảy giờ, vẽ tranh nhanh một chút, trước mười hai giờ là có thể hoàn thành, rồi còn có thể ngủ một mạch tới tám giờ.

Hoàn hảo.

Tô Miên mỉm cười nói: "được rồi, làm phiền mọi người rồi."

Để ăn khớp giữa <Giang sơn tình> và phục vụ cho không khí năm mới, nhà tạo mẫu chọn cho Tô Miên một chiếc váy đuôi cá màu trắng tinh. Dáng của Tô Miên rất đầy đặn, vòng eo nhỏ và hông vừa phải của Tô Miên đã phát huy tối đa ưu điểm của váy đuôi cá.

khi Tô Miên mặc váy bước ra, nhà tạo mẫu và chuyên gia trang điểm đều nhìn chằm chằm vào cô.

Nhà tạo mẫu đột nhiên nói: "Tần phu nhân, tôi nghĩ có lẽ cô nên thử phong cách tươi đẹp quyến rũ, mặc một chiếc váy màu đỏ hoặc màu đen, son môi đỏ mọng, sau đó đeo trang sức rực rỡ..."

Chuyên gia trang điểm: "cô có thể đánh mắt kiểu lạnh lùng, không cần gắn mi giả, lông mày kẻ dài và sắc bén một chút, tạo lại khối sóng mũi, tràn đầy phong thái nữ vương. Khuôn mặt của Tần phu nhân rất dễ thích nghi (ý là kiểu nào cũng hợp), ngũ quan rõ nét, có thể ôn nhu có thể sắc nét, có thể mặn mà có thể ngọt ngào.

Tô Miên nhíu mày cười: "cái này không dành cho tôi, tính tình tôi hiền lành, làm nữ vương không nổi, Minh Viễn cũng thích cái tính cách dịu dàng này của tôi, đừng làm quá phô trương, tôi là vợ của Minh Viễn, trên sân khấu anh ấy mới là nhân vật chính, tôi không cần phải giọng khách át giọng chủ (ví với cái phụ lấn át cái chính). Tôi đã xem <Kim cung> hơn chục lần rồi, tuy rằng nữ chính trong phim tính tình rất dữ, nhưng lại đối xử với tình cảm của mình như nước trên núi (hình như ý nói trong veo ấy mọi người), sẵn sàng từ bỏ tất cả vì người mình yêu, cô ấy chính là một cô nương hiền lành. Kiểu tóc và trang điểm tôi thấy nếu có thể được thì hãy làm đơn giản một chút,. Nhưng mà tôi không phải dân chuyên nghiệp, tôi chỉ diễn giải theo góc nhìn của phim, còn chi tiết cụ thể thì tùy thuộc vào mọi người."

Tần phu nhân nói không phải là không có lý.

Nhà tạo mẫu và chuyên gia trang điểm cũng chỉ là nhìn thấy được một phiên bản quá mức xuất sắc nên mới nảy sinh tâm tư khác, giờ nghe Tô Miên nói, lại nhìn ý cười ấm áp trong mắt cô, khiến cho tận sâu nơi đáy lòng của hai người họ rất xúc động, bùi ngùi___

Trên mạng nói quả không sai!

Không ai yêu Tần Minh Viễn hơn bà Tần!

Nhà tạo mẫu nhân lúc thời gian nghỉ ngơi buổi trưa, lén lút đăng tin lên Weibo.

[@Hướng Manh: lần đầu tiên làm việc cùng Tần phu nhân, so với trên tivi còn đẹp hơn, còn nữa, kẹo của hai vợ chồng họ thật sự quá ngọt rồi! Cô ấy có góc nhìn khá độc đáo về bộ phim đầu tay của chồng mình, và tự nhận rằng cô ấy đã xem bộ phim hơn chục lần! Đường nét của Tần phu nhân rất đẹp, tôi đã đề nghị cô ấy nên thử đổi một kiểu tạo hình mới, cô ấy nói không thể để giọng khách át giọng chủ được, phối hợp với diễn xuất của chồng mình mới là việc chính. Người mắng cô ấy không xứng với Tần Minh Viễn hãy ngừng lại đi, theo tôi thấy sẽ không có người nào có thể sánh bằng cô ấy! Phu nhân thật sự dịu dàng y như nước vậy đó! Nói chuyện với cô ấy rất thoải mái! Tiết lộ một cách âm thầm rằng, các fan Cp có thể mong chờ vào tiết mục trong Buổi tiệc đêm giao thừa!]

Thân là sự tồn tại lưu lượng đỉnh cao, năng lực của Tần Minh Viễn đương nhiên là không thể xem nhẹ rồi.

Hướng Manh đã làm stylist cho không ít minh tinh, từng có rất nhiều thành công, fan trên weibo có gần mười vạn người. Ngay khi vừa đăng tải lên weibo, trong vòng chưa đầy nửa tiếng đã được giải mã. Không đến hai giờ dưới sự chia sẻ của các tài khoản và người hâm mộ tiếp thị trên We-media lớn, lược share đã vượt qua con số hai mươi lăm nghìn, tất cả đều ca ngợi Tô Miên.

Việc đầu tiên Quý Tiểu Ngạn làm sau khi phát hiện bài đăng này là lập tức quay qua báo cáo cho Đàm Minh Phong.

Sau khi duyệt xong, Đàm Minh Phong thấy nó vô hại, còn có thể nhân tiện thổi bùng làn sống vợ chồng tình thâm, khiến đội quan hệ công chúng của chính anh ta cũng trở nên hỗn loạn, mấy giờ sau #Tần phu nhân thừa nhận đã xem <Kim cung> hơn mười lần# đã lên hotsreach.

Tần Minh Viễn đang nghỉ ngơi.

Quý Tiểu Ngạn đưa cho Tần Minh Viễn xem lượt tìm kiếm hot.

Theo cậu thấy, vóc dáng của bà chủ rất nóng bỏng, dường như việc lên hotsearch đối với cô nó dễ như chơi, đại đa số lần nào cũng nóng như nước máy vậy đó.

Mỗi lần bà chủ lên hotsearch Quý Tiểu Ngạn đều sẽ đưa cho Tần Minh Viễn xem.

Trước kia ông chủ của cậu chỉ thèm liếc mắt xem qua, sau đó đáp lại một tiếng, sau đó không có sau đó nữa.

Lần này, Quý Tiểu Ngạn cho rằng cũng sẽ như vậy, nên cậu đưa điện thoại đến trước mặt Tần Minh Viễn, qua khoảng mười giây, cậu liền thu tay về. Ai có mà dè Tần Minh Viễn lại kéo lấy tay cậu, bấm vào lượt tìm kiếm hot.

Quý Tiểu Ngạn thấy thế, đứng một bên nói: "ông chủ, bà chủ rất mê phim điện ảnh của anh, làn trước cô ấy còn nói cô ấy đánh giá rất cao bộ phim truyền hình gần đây nhất của anh..."

Thân là trợ lý của Tần Minh Viễn, Quý Tiểu Ngạn ít nhiều gì cũng biết ông chủ nhà mình không có chút xíu tình cảm với bà chủ, nếu không thì mỗi lần bà chủ hầm canh thì đều sẽ uống hết.

Quý Tiểu Ngạn có lòng muốn giúp bà chủ, lại nói: "bà chủ thật sự rất thích anh, tôi cũng chưa từng thấy ai có thể quan tâm ông chủ ngài hơn bà chủ cả."

Ánh mắt Tần Minh Viễn rơi vào một câu trên weibo của Hướng Manh...

Phu nhân thật sự dịu dàng y như nước vậy đó! Nói chuyện với cô ấy rất thoải mái!

Tần Minh Viễn nhướng mày.

Mặc dù anh không đồng ý mối hôn sự này, nhưng anh đồng ý với nhận định này.

Tô Miên dịu dàng như nước, cùng cô trò chuyện lúc mệt mỏi có thể loại bỏ hơn phân nửa cảm xúc tiêu cực.

Nghe Quý Tiểu Ngạn nói vậy, anh "hừ" một tiếng.

Anh trả điện thoại lại cho Quý Tiểu Ngạn, rồi lấy điện thoại của mình ra.

Lịch sử trò chuyện mới nhất với Tô Miên là vào sáng nay.

Sau nhiều ngày, cuối cùng bà Tần cũng tiếp tục chủ động ăn cần hỏi thăm anh.

Tần Minh Viễn rất hài lòng, sự kỳ quái cùng khó chịu trong lòng rốt cuộc cũng biến mất. Anh hy vọng Tô Miên có thể tiếp tục duy trì và không bao giờ thay đổi.

Chỉ là, tối qua cô khiến anh khá là bất ngờ.

Anh không ngờ một Tần phu nhân dịu dàng cũng sẽ có một mặt như vậy, khi nói chuyện điện thoại còn mang theo một phần hờn dỗi. Vô cùng khác cô của ngày trước. Anh chỉ nhìn thấy cô như vậy một lần duy nhất, chính là hôm hùng hổ xông vào phòng hóa trang của anh, hờn dỗi sau đó khóc lóc om sòm

Đó đều là Tô Miên anh chưa từng thấy trước đây.

Đương nhiên Tần Minh Viễn biết mỗi người đều có rắt nhiều mặt tính cách.

Sống trong kiểu gia đình tốt xấu lẫn lộn như Tô gia, một cô gái có thể bộc lộ hết tài năng hơn nữa còn khiến lão gia Tần hài lòng như vậy, chắc chắn sẽ không ngoan ngoãn như cừu. Dịu dàng là tính cách riêng của cô, nhưng nếu bị buộc phải nóng nảy, thì móng vuốt của cô cũng sẽ sắc bén như mèo vậy.

Chỉ là móng vuốt mèo khá là yếu ớt, còn có một ít đệm thịt nho nhỏ, Tần Minh Viễn không cảm thấy nguy hiểm.

Đàm Minh Phong vội vàng chạy tới, xác nhận cụ thể với Tần Minh Viễn về buổi biểu diễn ngày mai, xong rồi lại nhanh chóng điều chỉnh lại lịch trình mấy ngày kế tiếp.

Tần Minh Viễn nói: "buổi hẹn tối thứ năm với đạo diễn Vương dời lại đi."

Đàm Minh Phong khẽ giật mình, hỏi: "cậu chắc chứ? Là cậu chủ động hẹn đạo diễn Vương. Chẳng phải là định nói về bộ phim mới hay sao? Còn nói sau khi quay xong <Tư thế anh hung> cậu sẽ nghĩ ngơi một thời gian mà?"

Tần Minh Viễn nói: "hẹn ăn tối với đạo diễn Vương không phải vì bộ phim mới, vốn dĩ chỉ là biết thời biết thế trả cho một người bạn chút ân huệ, nhưng giờ tôi đổi ý rồi, không định trả cái ân huệ này nữa."

Đàm Minh Phong đại khái có thể đoán được đây là người bạn nào.

Vương Phong là con trai của đạo diễn Vương, là truyền kỳ trong giới âm nhạc, diện mạo bình thường, nhưng thật sự có thiên phú về âm nhạc, trong thời đại lưu lượng thịnh hành này, cậu ta đã tạo nên huyền thoại về doanh số bán album hết lần này đến lần khác.

Mà Joanna đã nhờ Tần Minh Viễn mai mối với Vương Phong, đẻ cô ta được viết lời cho bài hát mới của cậu ấy.

Về việc tại sao không trả cái tình nghĩa này, Đàm Minh Phong đã nghe được từ miệng Quý Tiểu Ngạn.

Ngày hôm đó, Quý Tiểu Ngạn ở trước mặt anh hung hăng mà mắng nhiếc joanna một trận.

Đàm Minh Phong đạp một tiếng, tỏ ý đã hiểu.

Tần Minh Viễn lại yêu cầu anh gửi cho Joanna hai mươi vạn nhân dân tệ, xem như là tiền học phí của Tần phu nhân.

Không đến mười lăm phút sau, Joanna gọi tới, hỏi: "Minh Viễn, anh đây là có ý gì?"

Tần Minh Viễn nói: "là bạn bè, nên tôi không thể gửi ít tiền."

Joanna nói: "Vương đó..."

Tần Minh Viễn ngữ khí bình thản nói: "chuyện cô nhờ, e rằng tôi không thể giúp được, gần đây tôi rất bận, không hẹn đạo diễn Vương được, cô tự lo liệu đi."

Vừa cúp máy, điện thoại của Tần Minh Viễn lại rung lên.

Là wechat.

[Miên Miên: chồng ơi, anh thấy tạo hình này như thế nào?]

[Miên Miên: ảnh chụp. jpg]

Tần Minh Viễn bấm vào bức hình.

Trong hình Tô Miên mặc một chiếc váy đuôi cá màu trắng, lộ ra nửa vai, tóc để xõa dài ngang eo, chỉ trang điểm đơn giản, môi son màu đỏ nhẹ nhàng, trên tai là những hoa tai kim cương hình ngôi sao, mặt trăng.

Chiếc váy có độ dài vừa phải, không có gì đáng kinh ngạc nhưng khi khoác lên người Tô Miên lại mềm mại và thuần khiết đến lạ thường.

Ánh mắt Tần Minh Viễn hơi thâm sâu.

Một phút đồng hồ sau, ngón tay rõ hai chữ lên màng hình.

..................................

Quá trình tạo kiểu và trang điểm của Tô Miên được thực hiện gần bảy tiếng đồng hồ, tuy rằng đã cố gắng đơn giản hết sức có thể, nhưng trang điểm càng thì giản thì càng phải chú trọng vào những chi tiết.

Nhà tạo mẫu và chuyên gia trang điểm đều là kiểu người chi tiết khống, trước khi duyệt phiên bản cuối cùng đã chỉnh sửa rất nhiều thứ.

Cả ba đều rất hài lòng.

Lúc Tô Miên tiễn họ ra cửa, cô đã nhìn thời gian.

Sáu giờ bốn mươi phút tối, so với thời gian dự tính của cô chậm hơn bốn mươi phút. Cô nhìn vào màn hình điện thoại, đại móng gà gửi cho cô hai chữ "cũng được."

Miệng chóa không thể khạc ra ngà voi*.

(Miệng chó không thể khạc ra ngà voi: ý là kẻ xấu không thể nói ra những lời tử tế.)

Tô Miên quen rồi.

Cô phải tranh thủ vẽ tranh, không có thời gian so đo với đại móng gà.

Cởi bộ lễ phục ra, cô tiện tay treo ở phòng khách, cô vội vội vàng vàng vào bếp lấy một hộp salad ức gà cô giúp việc chuẩn bị sẵn từ trưa trong tủ lạnh ra, rửa một chén cà chua nhỏ, pha một cốc chanh không calo vị soda thơm, bưng khay, xỏ dép chạy lên thư phòng trên lầu ba.

Đêm qua đại móng gà đã về rồi, hôm nay chắc chắn sẽ không về nữa.

Kết hôn đã hơn một năm, Tần Minh Viễn chưa từng ngủ lại hai ngày liên tục, huống chi hôm qua lúc diễn tập cả hai đều cảm thấy rất ổn. Hôm nay biệt thự Tử Đông Hoa* thuộc về một mình cô.

*Lúc đầu chỗ này mình để là Tử Đông Hoa Phủ nhưng mà giờ cho mình xin phép đổi lại thành biệt thự Tử Đông Hoa, có thời gian mình sẽ sửa lại hết từ đầu đến giờ.

Bởi vì phải phác họa trong vòng năm sáu tiếng đồng hồ, Tô Miên thay bộ đồ thoải mái nhất ở nhà màu hồng nhạt, còn dùng thêm một cái cài tóc tai thỏ cùng màu, tóc được buộc buộc gọn lên, lộ ra vầng tráng bóng loáng trắng nõn.

Bình thường ở nhà Tô Miên ít khi mặc như vậy.

Mọi khi cô chỉ mặc váy ngủ lụa dài có thắt lưng, nhưng kiểu váy ngủ như vậy rồi chạy deadline khó tránh khỏi cảm giác không thoải mái.

Cho nên chọn tới chọn lui cô liền chọn bộ đồ bộ quần dài áo dài tay này.

Cô cắn một quả cà chua nhỏ, xoay cây bút vẽ trong tay, bắt đầu nghĩ xem nên đặt bút đầu tiên ở đâu.

Khó khăn nhất trong lúc vẽ phác thảo luôn nằm ở nét đầu tiên và khung hình đầu tiên, chỉ cần xác định được bước đầu, phần sau sẽ nước chảy thành sông ngay. Trăm triệu lần không nghĩ tới đó là, nét bút đầu tiên của cô còn chưa hạ xuống, quản gia người máy liền kêu lên: "chủ nhân chủ nhân, ông chủ trở về rồi."

Tô Miên biến sắc liền.

Cô liếc nhìn thời gian, mới bảy giờ hai mươi phút tối, muốn từ trường quay về cũng phải mất ít nhất một tiếng đồng hồ, nếu không bị tắc đường.

Chẳng lẽ Tần Minh Viễn rời trường quay lúc sáu giờ hai mươi?

Nhưng mà bây giờ không phải lúc nên thắc mắc chuyện này, Tô Miên luống cuống tay chân mà đóng máy tính, lấy tốc độ sét đánh chạy ra khỏi thư phòng, lại sợ phát ra tiếng động khiến Tần Minh Viễn chú ý, nên chỉ có thể nhón chân lên đi xuống cầu thang một cách âm thầm.

Lúc quản gia AI thông báo, Tần Minh Viễn hẳn là chỉ mới vào đến cổng chính.

Tô Miên đoán bây giờ Tần Minh Viễn hẳn là đang ở trong phòng khách ở lầu một.

Bộ đồ mặc ở nhà bây giờ của cô quá đáng yêu, thật sự không nên xuất hiện trước mặt Tần Minh Viễn, cô chỉ có thể xuống phòng ngủ ở lầu hai thay đồ.

Tô Miên đang chạy đua với thười gian.

Nhưng mà, lúc cô đẩy cửa phòng ngủ ra, Tần Minh Viễn từ từ xoay người lại, trên tay là chiếc váy đuôi cá màu trắng cô treo ở phòng khách, ánh mắt cũng chậm rãi dừng trên người cô, sau đó liền dời lên cái tai thỏ trên đầu cô.

Tô Miên xấu hổ trong lòng.

Nhưng cảm tạ trời đất, nhờ được đào tạo diễn xuất cùng ảnh đế Tần hơn năm nay, cô mặt không đổi sắc lấy cái tai thỏ trên đầu xuống, nói: "ông xã, tối nay không phải quay phim sao?"

Nói xong, cô lại tiện tai kéo cánh tay áo xuống, lấy chiếc váy đuôi cá trên tay anh đem vào phòng giữ quần áo của hai người.

Tần Minh Viễn không lên tiếng, đôi mắt như kiểu dính lên người cô.

Tô Miên tỏ vẻ tự nhiên hào phóng hỏi: "chồng ơi, đồ ngủ mới của em đẹp không? Nếu anh không thích em sẽ đổi lại mấy bộ như trước kia." với cái nết xấu xa của đại móng gà, Tô Miên đại khái đã đoán ra vài câu trả lời như này...

"Màu hồng nhạt mềm mại, cô bao nhiêu tuổi rồi?"

"Đưa tôi đem đốt, Tần phu nhân không thể là kiểu người ngây thơ như vậy."

"Cô ăn mặc như này không xứng làm con dâu Tần gia, Tô gia dạy cô mặc đồ ngủ như vậy hả?"

Cho dù là kiểu nào, Tô Miên đều có thể bình tĩnh tiếp nhận.

Sau đó cô sẽ dịu dàng ngoan ngoãn đi thay đồ, rồi coi như chuyện này chưa hề xảy ra.

Đáng tiếc là mạch não của đại móng gà, cô có dùng cả đời cũng không thể đoán ra được.

Anh bình tĩnh nhìn cô thật kỹ càng, một lúc sau, trong mắt rốt cuộc cũng lộ ra một ít tình dục, giọng nói khàn khàn hỏi cô: "cô tắm chưa?"

Tô Miên: "......vẫn chưa."

Tần Minh Viễn nhặt cái băng đô tai thỏ trong phòng thay đồ lên, đưa cho cô nói: "đi tắm đi, tôi chờ cô."

Tô Miên: "......"

Tô Miên ở trong phòng tắm suy nghĩ gần tiếng đồng hồ, vẫn không nghĩ ra rốt cuộc đại móng gà có ý gì, đành phải xin viện trợ từ cô bạn thân.

Tô Miên khóa cửa phòng tắm lại, lén lút gửi cho Đường Từ Từ một tin nhắn.

[Miên Miên: hôm nay mém chút nữa mình bị lật xe rồi, lúc mình đang cập nhật bản vẽ thì đại móng gà bỗng trở về, mình mặc bộ đồ ngủ màu hồng nhạt mà lần trước chúng ta cùng mua lúc đi dạo phố, còn đeo cái băng đô tai thỏ....]

[Đường Bảo Bảo: cắn hạt dưa.jpg]

[Miên Miên: bị đại móng gà bắt gặp! Cậu chắc chắn sẽ không đoán được cái tên bệnh thần kinh kia nói gì đâu!]

[Đường Bảo Bảo: màu hồng nhạt mềm mại, cô bao nhiêu tuổi rồi?]

[Miên Miên: hahahahaha mình cũng đã nghĩ như vậy! Nhưng mà không phải! Không phải đâu! Mạch não của anh ta quả nhiên không giống với người bình thường, anh ta kêu mình đi tắm!]

[Đường Bảo Bảo: cái này........]

[Miên Miên: chết tiệt, sở thích của anh ta thật lộn xộn! Vòng cổ thì thôi đi, lần này sao lại biến thành tai thỏ rồi!]

[Đường Bảo Bảo: truyện tranh dự kiến sẽ được cập nhật.]

[Miên Miên: mình tìm cậu thảo luận.]

[Đường Bảo Bảo: không, bảo bảo, cậu nhìn chính mình trong gương đi, xem xem đeo tai thỏ có bộ dạng như thế nào. Mình thấy, có thể chồng cậu thật ra không phải vì cậu đeo tai thỏ mà nảy sinh hứng thú, chỉ đơn giản là cảm thấy cậu ăn mặc đẹp.... Nếu có một cô gái xinh đẹp có thể mặn mà có thể ngọt ngào, vừa có thể là ngự tỷ* vừa có thể là loli, có thể đoan trang có thể phóng đãng, dù có táng gia bại sản mình cũng phải thịt được cô ấy!]

*Ngự tỷ: dùng để chỉ kiểu con gái trưởng thành và nhạy cảm hơn. Khác với vẻ dễ thương, ngây thơ của cô gái đầy sức sống (baidu).

[Miên Miên: ? ? ?]

[Đường Bảo Bảo: tớ đang bị ảnh hưởng bởi tốc độ xe của một người phụ nữ đã kết hôn là cậu, đã có thể không xe mà thông,] (lúc dịch câu này đầu óc tui trong sáng lắm, các bạn cũng nên vậy nhe!!!!)

Tô Miên ngẩng đầu, nhìn vào gương tựa như bản thân được trở về thanh xuân.

Cô đỏ bừng cả mặt.

".....Mẹ nó, biến thái."

Kế hoạch ban đầu của Tô Miên là vẽ bản thảo đến mười giờ, sau đó tắm rửa đi ngủ, hôm sau chín giờ dậy, trực tiếp đến đài truyền hình. Trên thực tế, cô cũng thật sự bận tới mười hai giờ, nhưng mà là bị biến thành thịt thỏ kho tàu, nấu qua nấu lại mấy tiếng đồng hồ.

Cô bị nấu cháy đến mơ mơ màng màng, khi đang quá buồn ngủ, mới nhớ đến một chuyện, hỏi: "ông xã, đêm nay anh không quay phim hả?"

Giọng nói của Tô Miên lúc này rất êm ái và quyến rũ.

Tần Minh Viễn nói: "tiệc cuối năm sắp đến rồi, tối nay tôi xin nghỉ phép với đạo diễn Vương để về luyện tập cho tiết mục ngày mai."

Diễn tập?

Ông anh đang đùa em à?

Tối mai anh phải diễn tiết mục mười tám cộng trên đài truyền hình à?

Tô Miên mệt không chịu được, gian nan nâng mắt lên, định dùng ánh mắt âm thầm giết chết anh, nhưng khi nhìn lướt qua anh cô hơi sững sờ. Anh đang ngắm nghía băng đô tai thỏ của cô, đôi tai thỏ dài bị quấn quoanh tay anh.

Anh chơi có vẻ vui, cả hai cái tai thỏ đều bị giày vò.

Cảm nhận được anh mắt của cô, giọng nói của anh càng trở nên trầm thấp hơn.

"Thật đẹp."

Tô Miên liếc nhìn ba cái đồ kế hoạch hóa trên mặt đất, liền cảm thấy hai má nóng bừng.

.......................

HẾT CHƯƠNG 19

*THÔNG BÁO: tui mới biết là truyện này đang được bên team monghoananh edit tiếp rồi, nên sau này tui sẽ ngừng cập nhật truyện này, các bạn qua team của các bạn ấy đọc tiếp nha 😊, sẵn tiện tui giới thiệu bộ truyện tui mới edit luôn nhe 😘🥰


🌹🎉**[Ánh nắng ấm áp + bại hoại có văn hóa / nữ chủ trì + tổng tài]**

VĂN ÁN 1

Lúc hai tuổi, Giang Thu Niễu tham gia hôn lễ người bạn thân của mẹ, bỗng từ trên trời rơi xuống một đóa hoa, đóa hoa từ trên đầu cô rơi xuống đất rồi lại lăn một vòng đến trước mặt một cậu bé siêu đẹp trai.

Sau đó trước mặt mọi người, Thu Niễu rút một cánh hoa hồng trong bó hoa ra, đưa cho cậu bé, bập bẹ nói những từ mới học được: "gửi chồng! Chồng ơi!

Mọi người: "........"

Lần đầu tiên gặp được một cô bé mới hai tuổi mà đã tự tìm chồng cho mình rồi.

VĂN ÁN 2

Lãnh đạo đài truyền hình Cầm Cảng hoa đán* Giang Thu Niễu gần đây đã hợp tác với một nam diễn viên hàng đầu để quay chương trình tạp kỹ. Trong chương trình, hai người đã tương tác ngầm với nhau, người hâm mộ ngay lập tức cho là ngọt ngào, thậm chí vừa thành lập siêu CP đã leo bảng.

*Hoa đán thường là hình tượng thiếu nữ, nhân vật chủ yếu sinh động, ca hát cũng là hình tượng duyên dáng, tế nhị.

Các fan CP hào hứng đến nỗi kéo đến Cục Dân Chính, thậm chí còn đăng cả ảnh ID phông nền đỏ của hai người.

Một ngày nọ, tài khoản tiếp thị nào đó nói rằng trong thời gian tới một nữ diễn viên nổi tiếng sẽ công khai mối quan hệ, mọi lời miêu tả về nữ diễn viên này đều hướng vào Giang Thu Niễu, fan sung sướng tổ chức tiệc ăn mừng.

Tối hôm đó, Giang Thu Niễu quả thật đã công khai, nhưng nam chính lại là người khác.

Kèm theo một bài viết trên weibo có chứng nhận tích xanh của chủ tịch tập đoàn Khoa học kỹ thuật Minh Vũ, Hạ Đình Diệp:

[Cô ấy đã kết hôn, đừng làm phiền]

Trong hình, Giang Thu Niễu mặc áo sơ mi trắng chụp hình trên phông nền đỏ, có cả dấu đóng mộc của phía chính phủ.

VĂN ÁN 3

Người sáng lập tập đoàn Minh Vũ, Hạ Đình Diệp, bề ngoài thì hiền lành nhã nhặn, nhưng thật ra thủ đoạn trong công việc rất độc ác, không lưu tình nể mặt bất kì ai, chưa bao giờ mềm lòng hay dịu dàng với người nào.

Có người mô tả rằng, anh như ngôi sao cao quý trên bầu trời, không ai có thể hái được.

Năm đó, Hạ Đình Diệp kết hôn sớm, cưới một cô gái vừa mới tốt nghiệp đại học, mỗi lần mang cô gái nhỏ đó ra ngoài chơi, cô ấy đều rất dịu dàng và hiểu chuyện, trông như một nàng dâu ngoan.

Bạn bè hâm mộ anh cưới được một cô vợ biết nghe lời.

Cho đến khi, Hạ Đình Diệp tham gia sinh nhật của một người bạn và uống hơi quá chén, có người đã gọi cho vợ anh đến đón.

Trước mặt bao nhiêu người, người đàn ông cao quý tao nhã kia dường như biến thành một người khác, anh ôm eo vợ mình tủi thân nói: "Thu Thu, anh uống hơi nhiều."

Người vợ không chút động lòng, đập một cái vào trán Hạ Đình Diệp: "anh cũng biết anh uống nhiều hả!"

"Đừng đánh!" anh túm lấy tay vợ mình trách móc, mọi người đều bị hoảng sợ, đại ma vương quả nhiên phải tức giận.

Kết quả một giây sau họ liền thấy____

Hạ Đình Diệp kéo tay Giang Thu Niễu đưa đến bên miệng thổi vù vù, vẻ mặt đau lòng: "tay sẽ đau."

Mọi người: "...........???"

Xin chào, Hạ tổng, hình tượng của ngài sụp đổ rồi ngài có biết không?

................

Một năm nọ, Hạ Đình Diệp đem cánh hoa hồng kia làm thành tiêu bản, giữ gìn suốt hai mươi năm trời.

"Lượn lờ hề gió thu, Động Đình ba hề mộc diệp hạ."

______Thu Niễu, Đình Diệp.

..................................

🦋 Hướng dẫn đọc:

  1. Song khiết, chênh lệnh 5 tuổi, con đường tình yêu của nhân vật chính không bị ngược.

  2. Giai đoạn đầu là chuyện tình cảm của nhân vật chính, giai đoạn sau nói về con đường sự nghiệp , đề cập một chút tới giới giải trí.

Tag: đô thị tình duyên

Nhân vật chính: Giang Thu , Hạ Đình Diệp.

Một câu giới thiệu vắn tắt: không chỉ đơn thuần là thanh mai úc mã.

🐶Mỗi lần gọi tên mà không có mục đích, chính là có ý nói rằng "anh yêu em".


Nhận xét