Editor +
Beta: Bbeo
Trầm mặc chừng
nửa phút, Tề Phong rốt cuộc cũng nghe được giọng ông chủ.
“Phu nhân
đang làm gì?”
“Phu nhân
đang lặn cùng Đường tiểu thư.”
“Ảnh chụp.”
Sau khi Tần
Minh Viễn và Tô Miên kết hôn Tề Phong mới bắt đầu đi theo cô ấy, đến nay đã hơn
một năm rồi. Công việc này của anh ta có thể nói là khá thoải mái, cuộc sống của
Tần phu nhân rất đơn giản và nhàm chán, chỉ có một người bạn thân là Đường tiểu
thư, cô cũng không thích tham gia các buổi party yến hội như những vị phu nhân
khác, là một người điềm đạm nho nhã. Hơn nữa anh ta cũng nhìn ra được, Tần Minh
Viễn không hề quan tâm đến vợ của mình giống như trên mạng vẫn hay đồn đãi, anh
ta đi theo phu nhân đã hơn một năm, số lần Tần Minh Viễn hỏi về hành tung của
bà Tần có thể đếm trên đầu ngón tay.
Cho nên, lúc
nghe được hai chữ “ảnh chụp”, cả người có chút mông lung.
Sau một lúc
lâu, anh mới hỏi lại một câu: “là hình chụp của phu nhân phải không ạ?”
Giọng ông chủ
ngừng lại, dường như ý thức được điều gì đó, giọng điệu khôi phục lại vẻ khiêm
tốn giống như trước đây, lại hỏi: “khi nào cô ấy trở lại?”
Tề Phong
nói: “tôi đã nộp đơn xin đường băng vào đêm ba mươi.”
Tần Minh Viễn
ngừng lại một chút: “Dassault Falcon 7X?”
Tề Phong:
“vâng, phu nhân đi bằng máy bay tư nhân.”
Âm thanh
phía bên kia của Tần Minh Viễn lại ngừng lại chút, mới nói: “….cậu trực tiếp gửi
hình qua wechat là được, vào thời điểm này năm trước chính quyền của Maldives rất
hỗn loạn, mặc dù bây giờ đã lắng lại, nhưng vẫn phải cẩn thận thì hơn, mấy ngày
này nhớ chú ý đến sự an toàn của phu nhân.”
“Vâng, ông
chủ.”
Chênh lệch
thời gian giữa Maldives và Bắc Kinh là ba giờ đồng hồ.
Mặc dù ở đây
hiện tại đã gần tám giờ hơn, nhưng lại nằm trong vùng nhiệt đới, một năm bốn
mùa đều là mùa hè, bầu trời vẫn còn ánh nắng chiều tà. Tề Phong nghĩ nghĩ một
lúc, mới lấy điện thoại ra chụp Tô Miên một tấm.
Đúng lúc Tô
Miên đang mệt mỏi vì vừa lặn xong, từ trong nước bước ra, leo lên cầu thang của
cabin để trở lại sân thượng, ngửa đầu nhìn bầu trời đêm.
Tề Phong cảm
thấy góc độ này không tồi, liền gửi cho Tần Minh Viễn.
Tần Minh Viễn
đang ngồi trên bộ sofa trong phòng ngủ.
Vào thời điểm
này trước đây, bất cứ khi nào anh trở về nhà, Tô Miên hoặc là đang tắm hoặc là
đang nằm trên giường, chỉ cần anh ngoắc tay một cái, cô sẽ nhu thuận bước đến,
gọi một tiếng “chồng”, trong mắt chứa đầy sự yêu thương và dịu dàng.
Điện thoại
rung lên.
Tề Phong gửi
đến một bức hình.
Anh định thần
lại, bấm vào.
Tô Miên đang
nhìn lên bầu trời đêm.
Ngay cả
trong bóng tối, làn da cô vẫn trắng đến phát sáng như cũ, có lẽ là vừa mới lặn
lên, nên cả người cô có chút uể oải, sắc mặt hơi đờ đẫn, lọn tóc ẩm ướt xõa trên vai.
Sau mấy tiếng
đồng hồ đấu tranh nội tâm cuối cùng Tần Minh Viễn cũng quyết định cho Tô Miên một
cái bậc thang, ai mà ngờ về tới nhà thì trống trơn, cứ nghĩ cô sẽ cô đơn trong
ngày Giáng Sinh mà ủy khuất khóc thầm, nhưng cũng thật bất ngờ sự không hài
lòng của anh về kì nghỉ trên đảo của Tô Miên và bạn thân đã biến mất.
Xem ra cũng
không phải là vui vẻ đi nghỉ phép, chẳng qua chỉ là thay đổi địa điểm để buồn bã
ủy khuất tiếp thôi.
Mẹ của anh
là bà Lư Tuệ Mẫn vừa cãi nhau với bố anh, hai giờ sau liền ngồi trên khoang hạng
nhất bay tới Paris, chưa đầy mười tiếng đồng hồ, bà buồn bã đi mua sắm trong
các cửa hàng hàng hiệu sang chảnh trên đại lộ Champs Elysées.
Cách phụ nữ
giải tỏa nổi buồn nói chung đều khá giống nhau.
Trời đã tối
lắm rồi, Tần Minh Viễn không quay về căn hộ Trần Tây nữa, mà định ở lại Tử Đông
Hoa Phủ.
Bận rộn cả
ngày khiến Tần Minh Viễn không có thời gian suy nghĩ nhiều, vừa nằm lên giường
không bao lâu đã ngủ rồi. Tỉnh dậy vào ngày hôm sau, là do đồng hồ báo thức
đánh thức anh.
Anh dũi tay
ra khỏi chăn, vừa nhắm mắt vừa tắt báo thức.
Xộc lên mũi
là một mùi hương quen thuộc.
Anh cũng
không biết rõ là mùi hương gì, có lẽ là mùi sữa dưỡng thể và sữa tắm hòa vào
nhau tạo thành mùi hương cơ thể của Tô Miên, mỗi lần anh trở lại Tử Đông Hoa Phủ,
bước chân vào cửa anh luôn ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng này đầu tiên, khi
ôm Tô Miên trong lòng, mùi hương sẽ càng say mê, theo năm tháng, gần như anh có
thể nhận ra đây là mùi của Tô Miên.
Ban đầu thì
cảm thấy mùi hơi nồng, nhưng lâu dần lại thành quen.
Anh còn chưa
tỉnh hẳn, đưa tay lần mò bên cạnh người, sờ soạng vào khoảng trống một hồi, ý
thức mới dần dần tỉnh táo.
Đúng rồi, bà
Tần đang đón Giáng Sinh ở Maldives.
Anh liếc
nhìn điện thoại.
Tô Miên vẫn
không nhắn tin cho anh.
Anh chậm rãi
từ trên giường ngồi dậy, nhìn một vòng chính phòng tân hôn của mình.
Mỗi lần anh
trở về, phần lớn đều đã nửa đêm, trong phòng bật ngọn đèn mờ, sáng sớm thức dậy
liền vội vàng rời đi, căn bản chưa từng cẩn thận nhìn kỹ.
Bây giờ vừa
nhìn, mới phát hiện phong cách phòng ngủ rất ấm áp, thật phù hợp với khí chất của
bà Tần.
Tần Minh Viễn
lại nhìn vào điện thoại.
Vẫn không có
tin nhắn.
Đảo mắt suy
nghĩ, bây giờ Maldives mới ba giờ, không có khả năng cô sẽ gửi tin nhắn cho
anh.
Tần Minh Viễn
dọn dẹp sơ sơ.
Quý Tiểu Ngạn
đưa anh đến thẳng trường quay.
Bởi vì năm
nay Tần Minh Viễn phải tham gia buổi tiệc đêm giao thừa, thời gian quay phim buổi
tối cũng bị chưng dụng, mấy ngày nay anh đều phải quay đến tối khuya. <Tư thế
anh hùng> là bộ phim truyền hình nam chủ, đất diễn của nam chính nhiều hơn so
với nữ chính hẳn một nửa, bởi vậy lịch trình quay phim mỗi ngày của Tần Minh Viễn
đều rất nặng, quay xong mấy cảnh diễn đêm, thời gian lại như bọt biển mà trôi
qua.
Hơn nửa
ngày, Tần Minh Viễn mới có thời gian ăn trưa, anh lật xem điện thoại.
Quý Tiểu Ngạn
phát hiện rõ ràng sắc mặt ông chủ trở nên lạnh hẳn.
Quý Tiểu Ngạn
dè dặt hỏi: “đồ ăn hôm nay không ngon sao?”
Tần Minh Viễn
nói: “Tiểu Ngạn, lấy cho tôi một ly nước ấm.”
Quý Tiểu Ngạn
đáp lại, nhanh chóng đem nước ấm tới, lại thấy ông chủ đang trò chuyện với Tề
Phong trên wechat, đều là tin nhắn của Tề Phong, khóe mắt cậu vội vàng lướt
qua, toàn bộ đều là ảnh của phu nhân.
Hôm qua Tề
Phong mới phát hiện ra một manh mối là ông chủ rất quan tâm đến phu nhân, nên
hôm nay anh ta liền cực kì tích cực làm nhiếp ảnh gia cho Tô Miên, gửi cho ông
chủ mỗi tiếng hai tấm hình về lịch trình của phu nhân.
Tần phu nhân
dậy lúc bảy giờ, ăn sáng nhẹ; tám giờ hai mươi, đi dạo với Đường tiểu thư. Khoảng
chín giờ, ngồi ca nô rời đảo, đến cửa hàng miễn thuế gần nhất mua sắm; tầm mười
giờ, cô được nhân viên cửa hàng nhận ra hai người hòa nhã mỉm cười chụp chung một
tấm hình; mười hai giờ, ăn trưa ở nhà hàng Michelin; hai giờ chiều về lại đảo,
chơi các trò chơi dưới nước; tầm ba giờ, đi spa.
Trong hình
Tô Miên đều mỉm cười, chút xíu buồn bã cũng không có.
Và điện thoại
của anh vẫn không nhận được một tin nhắn hỏi thăm nào từ Tô Miên.
Tần Minh Viễn
khí áp trầm thấp ăn hết bữa cơm.
Trong lòng
Quý Tiểu Ngạn kinh sợ.
Bỗng nhiên,
Quý Tiểu Ngạn thấy ông chủ nhà mình cuối đầu xuống, mở giao diện wechat của phu
nhân ra.
Tô Miên ở
Maldivas đúng là quá tự do tự tại, mặc dù ở phía xa xa vẫn có Tề Phong đi theo,
cô không thể đắc ý quên hình*, nhưng chỉ cần không có đại móng gà, cô cũng có
thể thả lỏng ra chút.
*Đắc ý quên
hình: vì đắc ý mà quên đi dáng vẻ vốn có của mình.
Ánh sáng mặt
trời, bãi cát, nước biển trong vắt.
Vào buổi chiều,
dưới sự dẫn dắt của người hướng dẫn, cô lặn xuống dưới, nhẹ nhàng mà vuốt ve
lưng cá mập.
Người hướng
dẫn chụp một bức hình lưu niệm cho cô.
Đường Từ Từ
nắm trên ván nổi trong hồ bơi riêng ở cabin, tay nghịch điện thoại, nói: “một
ngày hạnh phúc như thế mà trôi qua quá nhanh, còn vài ngày nữa kết thúc kì nghỉ
rồi, lại phải bắt đầu vào đoàn phim. Cái đoàn phim lần trước cũng không phải có
mình mình, mặc dù mình chỉ là giám đốc mỹ thuật, nhưng cái gì cũng bắt mình quản,
tìm không thấy đạo cụ cũng tìm mình hỏi.”
“Cho nên mới
có một khối người đến Maldives, thả lỏng thả lỏng.”
Đường Từ Từ
bắn cho Tô Miên một trái tim siêu bự: “yêu cậu! Bảo bối! Cũng yêu luôn túi
xách!”
Tô Miên nói:
“chuyện nhỏ thôi, tất cả đều là tiền của đại móng gà, dùng tiền của đại móng gà
đãi bạn thân vui vẻ, giúp bạn thân thả lỏng tinh thần, nhìn thế nào cũng thấy
có lời…”
Tô Miên lấy
điện thoại ra xem hình, chiêm ngưỡng những bức ảnh đẹp mới chụp hôm nay, xem đi
xem lại, vẫn cứ thích cái tấm hình sờ cá mập kia nhất.
Đột nhiên,
điện thoại rung lên, một tin nhắn wechat được gửi tới.
Cô liếc
nhìn, xém chút nữa không cầm chắc điện thoại.
Tô Miên:
“…..sắp chết rồi, đại móng gà chủ động gửi tin nhắn cho mình.”
Đường Từ Từ:
“mau xem, đại móng gà gửi cái gì vậy!”
Tô Miên bấm
vào.
[Chồng: ở
Madai?]
Đường Từ Từ:
“gửi cái gì?”
Tô Miên nói:
“hỏi là mình đang ở Madai đúng không… mình đang chậm rãi vẽ một vạn dấu hỏi chấm
trong đầu. Chồng của mình tự nhiên lại chủ động gửi tin nhắn cho mình. Chẳng lẽ
anh ta thật sự có máu M sao? Chẳng lẽ cái tát kia thật sự khơi dậy bản chất của
anh ta rồi?”
Đường Từ Từ
tò mò hỏi: “cậu nhắn lại gì vậy?”
Cô ấy xuống
nước, bơi đến mép bể bơi, ló đầu lên, thấy Tô Miên trả lời~~
[Miên Miên: vâng!]
Đường Từ Từ
nhìn tin nhắn của Tần Minh Viễn nói: “khó trách Tần Minh Viễn không nhìn thấu
được diễn xuất của cậu, hoàn toàn tỉ mỉ.”
Tô Miên nói:
“tất nhiên rồi.”
Nói xong, Tô
Miên đợi khoảng tầm nửa tiếng sau, Tần Minh Viễn cũng không trả lời lại, cô dứt
khoát đặt điện thoại sang một bên: “não của đại móng gà chắc là bị co giật rồi,
mặc kệ đi, tụi mình nên nghĩ xem tối nay ăn cái gì, nghe nói đầu bếp ở đây nấu
món tôm hùm là hạng nhất.”
Công việc của
Tần Minh Viễn kết thúc cũng đã gần hai giờ sáng.
Lúc anh cầm
điện thoại lên, Tề Phong lần lượt gửi cho anh mười tin nhắn, tất cả đều là những
hình ảnh độc thân vui vẻ của Tô Miên. Tô Miên cũng nhắn lại cho anh.
Anh nhìn thấy
hai chữ cộng thêm một dấu chấm câu*, trong lòng khá là đắc ý, nhưng đến ngày
hôm sau lại vẫn như cũ không nhận được lời chào quen thuộc của Tô Miên, thay
vào đó Tề Phong lại gửi đến hinh ảnh cuộc nghỉ phép vui vẻ của Tô Miên.
*Nguyên văn gồm
hai chữ: 【棉棉:是哒!】
Tần Minh Viễn
nhắm mắt lại, xoa xoa lông mày nhíu chặt, một lát sau mở mắt ra, trong mắt hiện
đầy sự bất mãn.
Anh lại mở
giao diện chat với Tô Miên ra.
Đang ăn cơm
trưa Tô Miên lại nhận được tin nhắn của chồng, cô ngạc nhiên nói: “Từ Từ, Tần
Minh Viễn lại gửi tin nhắn cho mình này, để mình xem xem anh ta gửi cái gì…”
[Chồng: tiện
đường ghé Paris mua cho mẹ cái túi này.]
Đường Từ Từ
hỏi: “nhắn cái gì vậy?”
Tô Miên trầm
mặc, nói: “đồ thần kinh! Madai sang Paris mà tiện đường? Máy bay đi một mạch
cũng phải tám tiếng! Một nơi ở Châu Á, một nơi ở Châu Âu, thuận cái đường nào?
Tự nhiên lại kêu mình tiện đường đi mua túi cho mẹ chồng!”
Đường Từ Từ
nói: “túi này ở Dubai có không?”
Tô Miên:
“cái túi giới hạn này bị người trong nước cướp sạch rồi, chỉ còn Paris là có.
Hôm qua mình mới đăng ký đường hàng không bay về Bắc Kinh. Đại móng gà rõ ràng
là muốn gây sự!”
Đường Từ Từ
nói: “hả? vậy tối nay chúng ta bay qua Paris hả?”
Tô Miên cười
lạnh một tiếng: “đại móng gà đúng là quá coi thường năng lực mua sắm của phụ nữ,
mình sẽ không đi Paris…”
Đường Từ Từ:
“không mua túi?”
Tô Miên mỉm cười: “có đại lý thu mua.”
Hết chương
14.
Editor: bắt
đầu từ hôm nay mọi người sẽ nghe tiếng vả bốp bốp rất thường xuyên nhaaa!
Huhu yêu ad quá đi mất . Chờ cảnh Tần ảnh đế bị vả mặt...
Trả lờiXóa